Đông Giang Trịnh thị, thế gia hào tộc truyền thừa hơn năm trăm năm ở Bạch Hà huyện, chỉ tính trên bề nổi đã có ba vị tu sĩ khí huyết cảnh tọa trấn.
Quả là đệ nhất đại gia tộc danh xứng với thực tại Bạch Hà huyện.
Bên trong thư phòng gia chủ.
Gia chủ Trịnh gia là Trịnh Linh Quân mang vẻ mặt ngưng trọng nhìn bức cấp báo trong tay, không khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh.
Ngay bên cạnh...
Trịnh gia lão tổ đang nằm lười trên ghế tựa, thấy dáng vẻ ấy của Trịnh Linh Quân bèn lên tiếng trêu chọc: "Trời sập hay đất nứt rồi, mà lại khiến đường đường là gia chủ Trịnh gia ta phải thất thố đến mức này."
Trịnh Linh Quân lắc đầu.
"Đều không phải. Vừa mới đây thôi, Lý gia đã ra tay tiêu diệt ba nhà Trâu, Trương, Kim cùng Đại Đao môn, số người bị vạ lây lên tới hàng ngàn."
Nghe vậy.
Trịnh gia lão tổ nhướng hàng mày trắng, cười nói: "Ta còn tưởng là chuyện đại sự gì cơ chứ. Theo như lão phu biết, thực lực của mấy nhà kia cũng coi như không tệ. Lý Huyền Phong của Lý gia chẳng phải đã chết rồi sao, lấy đâu ra thực lực để đồng thời tiêu diệt cả bốn thế lực này? Lẽ nào tiểu tử Lý Huyền Thông kia đã đột phá lên khí huyết cảnh rồi? Nhưng cho dù là thế, chỉ một tu sĩ khí huyết cảnh cũng không đến mức khiến gia chủ Trịnh gia ta phải thất thố như vậy chứ."
Trịnh Linh Quân cười khổ một tiếng, dang tay nói: "Lý gia quả thực đã xuất hiện tu sĩ khí huyết cảnh mới, nhưng không phải Lý Huyền Thông."
"Không phải Lý Huyền Thông, vậy thì còn có thể là ai?"
Trịnh gia lão tổ có chút kinh ngạc.
"Là Lý Hành Ca."
Trịnh gia lão tổ ngẫm nghĩ hồi lâu, đột nhiên trợn tròn mắt, thổi râu nói: "Là tên tiểu bối Lý gia mà ngươi từng nhắc với ta đó sao?"
"Đúng vậy."
Trịnh Linh Quân gật đầu.
Vẻ mặt Trịnh gia lão tổ bỗng chốc sững sờ.
Hồi lâu sau, lão mới vỗ tay cười lớn: "Tốt... tốt... tốt, đúng là trường giang sóng sau xô sóng trước, hậu sinh khả úy, thật là hậu sinh khả úy."
"Tu sĩ khí huyết cảnh mười bảy tuổi, thật khó mà tưởng tượng nổi thiên phú của kẻ này rốt cuộc khủng bố đến mức nào. Đáng tiếc, thiên tài bực này lại không sinh ra ở Trịnh gia ta. Nếu hắn là tử đệ Trịnh gia, có hắn ở đây, chắc chắn có thể khôi phục lại vinh quang của tổ tiên."
Trong lời nói của Trịnh Linh Quân mang theo chút thổn thức và ao ước, đồng thời, sâu thẳm nơi đáy mắt còn cất giấu một tia kiêng kỵ.
Trùng hợp thay, tia kiêng kỵ này lại bị Trịnh gia lão tổ nhìn thấu rõ ràng.
"Sao thế, sợ rồi ư?"
Biết chút tâm tư của mình không thể qua mắt được lão tổ.
Trịnh Linh Quân không hề che giấu mà gật đầu: "Đúng vậy, tên Lý Hành Ca này quá mức yêu nghiệt. Nếu cho hắn thêm mười năm nữa, danh hiệu đệ nhất gia tộc Bạch Hà huyện của Trịnh gia ta e là không giữ nổi."
"Vậy nên? Ngươi định thừa dịp hắn chưa trưởng thành mà ra tay giết quách đi?"
Trịnh gia lão tổ vẫn giữ vẻ mặt tươi cười hỏi.
Trịnh Linh Quân ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Hài nhi không nắm chắc mười phần."
"Đã không nắm chắc, vậy thì thu lại chút tâm tư kia trong lòng ngươi đi."
Trịnh gia lão tổ tắt hẳn nụ cười trên mặt, thần sắc hiếm khi trở nên nghiêm túc.
Lão thong thả đứng dậy khỏi ghế tựa: "Linh Quân, ngươi có biết tại sao ở Bạch Hà huyện này, chỉ có Trịnh gia ta là có thể truyền thừa suốt năm trăm năm qua hay không?"
Không đợi Trịnh Linh Quân trả lời, lão đã tự nói tiếp: "Không phải vì Trịnh gia ta đủ mạnh. Quách gia, Diêu gia ngày xưa, có nhà nào không mạnh hơn Trịnh gia ta? Nhưng giờ thì sao? Bọn họ đang ở đâu? Đã sớm thân tử tộc diệt rồi."
"Cũng không phải vì tiên tổ Trịnh gia ta xuất thân từ Linh Hư môn, được Linh Hư môn che chở. Phải biết rằng, ân tình dù lớn đến đâu rồi cũng có ngày dùng cạn.""Chính vì cẩn trọng, dè dặt, những việc không nắm chắc, tuyệt đối sẽ không làm."
"Trên thế gian này, luôn có một số kẻ được ông trời ưu ái, thiên phú dị bẩm, khí vận ngút trời. Con đường người khác phải đi mấy chục, thậm chí cả trăm năm, bọn họ chỉ cần vỏn vẹn vài năm ngắn ngủi là đã đi hết."
"Những thứ không thể đánh bại bọn họ, sẽ chỉ làm bọn họ mạnh mẽ hơn. Những kẻ từng đứng ở thế đối lập, cuối cùng đều sẽ bị bọn họ giẫm dưới chân, trở thành đá lót đường để tiến thêm một bước."
Trịnh Linh Quân trợn tròn mắt.
Hắn kinh ngạc hỏi: "Lão tổ, ý ngài là Lý Hành Ca chính là người như vậy sao?"
Trịnh gia lão tổ lắc đầu.
"Ta cũng không chắc."
Trịnh Linh Quân nhíu mày, có phần khó hiểu.
"Vậy tại sao..."
"Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Hơn nữa, tại sao cứ nhất định phải nghĩ cách bóp chết hắn? Vì cái hư danh đệ nhất kia sao? Linh Quân, ngươi phải nhớ kỹ, hư danh là thứ vô dụng nhất, cũng là thứ hại người nhất trên đời này, lợi ích mới là thực tế nhất. Đợi đến ngày ngươi không còn bận tâm đến dăm ba cái hư danh này nữa, ngươi mới thực sự là một gia chủ hợp tư cách."
Trịnh gia lão tổ vuốt chòm râu hoa râm, nhìn người kế vị trước mắt, thấm thía nói.
Trịnh Linh Quân cúi đầu, trầm mặc.
Hồi lâu sau...
Trịnh Linh Quân ngẩng đầu, cung kính hành lễ với lão tổ nhà mình: "Lão tổ, hài nhi thụ giáo. Sắp tới, hài nhi sẽ phái người đi giao hảo với vị tân gia chủ Lý gia này. Nếu hắn đúng là người như ngài nói, Trịnh gia ta sẽ theo sát phía sau, biết đâu có thể nhờ hắn mà bước ra khỏi Bạch Hà huyện, chấn hưng vinh quang tiên tổ. Còn nếu không phải, Trịnh gia ta cũng chẳng tổn thất gì."
Trịnh gia lão tổ nghe vậy, cười lớn ha hả.
"Nhũ tử khả giáo."
......
Mãng Sơn nằm ở góc đông bắc Bạch Hà huyện.
Mãng Sơn Tô thị danh tiếng lẫy lừng chính là tọa lạc giữa vùng núi non trùng điệp này.
Khi gia chủ Tô gia là Tô Chiết nhận được tin Tô Vân tử mạng, hắn lập tức nổi trận lôi đình.
Hắn vỗ một chưởng nát bấy chiếc bàn trước mặt, giận dữ mắng: "Tiểu tử đáng hận, dám giết rường cột Tô gia ta!"
Đám cao tầng Tô gia nhìn gia chủ đang bạo nộ, tất cả đều cúi đầu không dám ho hé, đồng thời cũng âm thầm suy đoán rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến gia chủ tức giận đến vậy.
Sau một hồi phát tiết, cơn giận của Tô Chiết mới dịu đi đôi chút.
Hắn nhìn mọi người, nheo mắt nói: "Chư vị, tình báo có sai sót, Đại trưởng lão... đã ngã xuống ở Lý gia rồi."
Đám cao tầng nghe vậy, đầu óc lập tức trở nên trống rỗng.



